BÊN MỘT NGƯỜI – NHỚ MỘT NGƯỜI

Cánh điệp vàng khoe sắc đón hạ sang
Gió tháng tư mơn man làn tóc rối
Ngang lối cũ- nhớ ai từng ngóng đợi
Nghe sợi buồn – giăng mắc ở trong tim

Lỡ lạc nhau sao người chẳng kiếm tìm
Ngay từ thuở cả hai không vướng bận
Cớ sao để khi duyên tình lận đận
Mới ngẩn ngơ tìm hình bóng người xưa?

Nghe tái tê lòng giữa buổi chiều mưa
Khi người kể chuyện tháng ngày sóng gió
Bao nhiêu đắng cay đường đời trắc trở
Đớn đau tột cùng một kiếp trầm luân

Em nghe trái tim nhức nhối muôn phần
Dù sao đi nữa từng là người cũ
Bao năm tháng qua tim còn ấp ủ
Yêu dấu tình đầu – dám chạm vào đâu

Cớ sao người về khơi lại niềm đau
Khi em bình yên bên một người khác
Để trái tim yêu vướng thêm lầm lạc
Ở bên một người – Nhớ một người sao???

Đã bao nhiêu lần thương nhớ chênh chao
Chua xót nhắc mình cất vào sâu thẳm
Dẫu có một thời yêu người nhiều lắm
Nhưng lỡ duyên rồi – người gợi mà chi?

Xin người một lần hãy cố quên đi
Em của ngày xưa giờ không còn nữa
Trái tim xót xa đã chia hai nửa
Thì phải vẹn tròn bổn phận bên ai!!!

Đồng Ánh Liễu




Leave a Reply